Chi tiết tin
Quay lại

Chùm thơ chúng tôi là giáo viên

Ngày 13/12/2016, 22:16
Phấn trắng quen rồi mấy mươi năm, Bục giảng thân thương những thăng trầm. Nghĩa tình đồng nghiệp vui ngày tháng, Học hỏi, giao lưu chẳng ngại ngần...............

BÀI THƠ: TUỔI ĐỜI KHÔNG THỂ ĐỢI

Tác giả: Hoa Cúc Vàng Anh
Phấn trắng quen rồi mấy mươi năm,
Bục giảng thân thương những thăng trầm.
Nghĩa tình đồng nghiệp vui ngày tháng,
Học hỏi, giao lưu chẳng ngại ngần.
 
Tiếng bổng tiếng trầm vẳng bên tai,
Âm tiết văn chương luyện mỗi ngày.
Cô giáo, miệt mài vui đến lớp,
Học trò ham học vẻ hăng say.
 
Giờ đây trở lại thăm trường xưa,
Cô lái đò nay cũng mới vừa.
Hoa râm tóc hết vương màu phấn,
Bây chừ điểm bạc trắng lưa thưa.
 
Thấy gốc phượng xưa nay đã già,
Xao xuyến lòng ai chút thiết tha.
Mới biết tuổi đời không thể đợi,
Lưu bút giờ đây cũng phôi pha.
 
Thực tế đò đưa tiễn mấy người....
Thời gian không thể mãi màu tươi.
Cho tình xưa vẫn như nồng thắm,
Để kẻ ra đi đỡ ngậm ngùi...
 
 

BÀI THƠ: TÂM SỰ GIÁO VIÊN HƯU

Tác giả: Kim Long Nguyễn
Tốt nghiệp xong tôi thi vào sư phạm
Lòng nhiệt tình phơi phới tuổi thanh xuân
Bước vào nghề hồn cảm thấy lâng lâng
Bầu nhiệt huyết hiến dâng cho ngành giáo
 
Là giáo viên tâm luôn luôn giữ đạo
Để xứng danh vì sự nghiệp trồng người
Nhìn học trò tôi cảm thấy vui tươi
Như đang đứng giữa vườn hoa muôn sắc
 
Rồi một hôm lòng bỗng đau như cắt
Tuổi xế chiều nhận quyết định về hưu
Tâm hồn buồn day dứt mãi không nguôi
Đời trống vắng cô đơn và hụt hẫng
 
Có những hôm ngang qua trường ngơ ngẩn
Nhớ học trò nhớ phấn trắng bảng đen
Nhớ con đường hai buổi quá thân quen
Và nhớ lắm...Buồn vui thời đi dạy.
 
Chastity Angel